Người hùng của tôi

Vào tuổi thiếu niên, chợt tôi nhận ra mình chẳng có nét nào giống bố cả. Bố có mái tóc dày màu nâu đỏ trông rất đặc biệt trong khi tóc tôi thì lưa thưa vài cọng màu vàng sẫm. Mắt bố màu xanh lơ sắc sảo còn mắt tôi lại có màu nâu nhạt. Mũi bố cao đúng kiểu người Ý trong khi mũi tôi thì giống như ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:16 ngày 12/06/2018

Bình tĩnh trước những ngã rẽ cuộc đời

Từ nhỏ tôi vẫn nghĩ, học giỏi sau này sẽ hết khổ, nhưng cuộc đời này không có cái gì là tuyệt đối cả. Trong đời mình, tôi thấy dần dần khái niệm “giỏi = sung sướng” được thay bằng nhiều khái niệm khác mà trong trong đó không có chữ “giỏi”. Cha mẹ tôi đều là thương binh. ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:16 ngày 12/06/2018

Hai người bạn

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt. Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của mình. Người kia rất đau nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ viết lên cát rằng: “Hôm nay, bạn tốt nhất ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:16 ngày 12/06/2018

Cuộc sống không tệ như bạn nghĩ

Xưa có một người đàn ông nghèo sống cùng vợ, năm đứa con trai và con dâu trong một gian nhà gỗ chật hẹp, vừa ẩm thấp vừa cũ kỹ. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề khiến ông chán nản. Một hôm, ông quyết định đi tìm nhà hiền triết để mong giúp đỡ. Ông nói với nhà hiền triết: – Cả nhà chúng tôi đông ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:16 ngày 12/06/2018

Cuộc chiến với tử thần

UNG THƯ VÚ. Ba từ lạnh lùng đó đã đem đến cho tôi những cảm xúc dữ dội, phẫn nộ, sợ hãi, căm ghét. Năm 1982, tôi bốn mươi bảy tuổi, có một cuộc sống lành mạnh, thường xuyên chạy việt dã, đã bỏ rượu, thuốc lá và không ăn thịt tái từ lâu. Vậy vì cớ gì mà tôi lại bị ung thư vú? Thật không công ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:16 ngày 12/06/2018

Bắt đầu lại

Người chồng từng chung sống với tôi hai mươi lăm năm vừa mất cách đây ba tuần. Giờ đây tôi phải một mình điều hành việc kinh doanh và chăm lo cả việc nhà lẫn chuyện gia đình. Mọi người đều nhận xét rằng tôi đang đảm nhận công việc đó rất tốt. Bề ngoài trông tôi rất bình tĩnh và tôi cũng thấy an ủi ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 18:16 ngày 12/06/2018

Khi khác biệt là đặc biệt

Nếu gặp Lynn thì bạn sẽ không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng cậu ấy hơi… khác biệt. Trước hết, cậu ấy luôn nhìn thẳng vào mắt bạn – rất chăm chú – khi bạn nói chuyện với cậu ấy. Thứ hai, cậu ấy bắt tay rất mạnh. Mà đó không phải là cái bắt tay xã giao lạnh nhạt theo kiểu đây là tay tôi ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:16 ngày 12/06/2018

Hai cha con

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. “Đây là một cách để dạy con biết qúy trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình”. Người cha nghĩ đó là ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:16 ngày 12/06/2018

Bướm vàng

“Chẳng gia đình nào hoàn hảo. Ta cãi vã, ta đối đầu nhau, thậm chí có khi chẳng thèm nói chuyện với nhau. Nhưng rốt cuộc, gia đình vẫn là gia đình, và tình yêu luôn mãi tồn tại nơi đó.” ~ Khuyết danh Từ khi còn nhỏ, giấc mơ lớn nhất của tôi luôn là trở thành một người mẹ. Tôi luôn ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:16 ngày 12/06/2018

Cuộc sống hoàn hảo​

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé nhỏ luôn mong muốn tìm kiếm cho mình một cuộc sống vẹn toàn. Một hôm, cô cầu xin thượng đế ban cho cô mọi thứ cô ao ước. Thế là thượng đế xuất hiện và bảo với cô bé rằng: Con hãy đi theo con đường lông gió phía trước, ở đó có hàng trăm triệu hòn đá nhỏ. Ta cho con ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:16 ngày 12/06/2018

Điều ý nghĩa

Cách đây vài năm, chúng tôi có nuôi một chú chó con thuộc giống Lab, nó tên Blue và được chúng tôi hết sức yêu quý. Tuy nhiên, vì mọi người trong gia đình tôi đều quá bận rộn với công việc cũng như chuyện học hành nên điều hiển nhiên là Blue không nhận được sự quan tâm và chăm sóc đúng mực. Thế là ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:16 ngày 12/06/2018

Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký

Năm lên 4 tuổi, cậu bé Nguyễn Ngọc Ký gặp cơn bạo bệnh và bị liệt cả hai tay. Bản thân ông và gia đình đều rất buồn và xót xa. Tuy vậy, Nguyễn Ngọc Ký vẫn nuôi ước mơ được đi học như chúng bạn cùng trang lứa. Năm lên 7 tuổi, cậu bé Ký lân la đến trường, đứng ngoài nghe cô giáo giảng bài, xem các ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:16 ngày 12/06/2018

Vết sẹo

Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau. Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: “Cô là người mẫu phải không?”. Người mẫu ư? Tôi nhìn thẳng vào vị bác sĩ đối diện, cố tìm ra nét ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:16 ngày 12/06/2018

Ông bố thất nghiệp

Tôi nhận được cú điện thoại ấy vào chiều muộn ngày thứ Sáu. Trong điện thoại, giọng người sếp của tôi đầy bí ẩn khi dặn tôi đến gặp ông vào sáng thứ. Hai ở sân bay. Mặc dù sếp vẫn thường bay đến khu vực do tôi đảm nhận kinh doanh để thăm viếng hệ thống cửa hàng và gặp tôi, chưa bao giờ tôi lại cảm ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:16 ngày 12/06/2018

Đôi ủng cao su và nhưng chiếc kem

Khi còn nhỏ, tôi rất thích ăn kem. Tất nhiên, kem là thứ mà đến bây giờ tôi vẫn thích ăn. Nhưng hồi ấy, tôi thích ăn kem một cách lạ lùng. Chẳng hạn, khi trông thấy ông hàng kem đẩy chiếc xe đi bán rong ngoài phố, đầu óc tôi lập tức quay cuồng cả lên, và tôi chỉ mong làm sao được ăn ngay lập tức ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 18:16 ngày 12/06/2018

Giá trị của một hòn đá

Có một học trò thường hay hỏi thầy mình rằng: – Thưa thầy, giá trị của cuộc sống là gì ạ? Một hôm, người thầy lấy một hòn đá trao cho người học trò này và căn dặn: – Con đem hòn đá này ra chợ nhưng không được bán nó đi, chỉ cần để ý xem người ta trả giá bao nhiêu. – Tại sao lại phải làm vậy ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 18:16 ngày 12/06/2018

Đừng chờ đợi

Thuở nhỏ, tôi vẫn thường ao ước rằng, lớn lên mình chỉ cần có được một ngôi nhà xinh xắn và một gia đình êm ấm, thế là đủ hạnh phúc lắm rồi. Thế nhưng khi đã có được những thứ ấy, tôi vẫn chưa thực sự thỏa mãn. Tôi thấy cần phải lo toan nhiều hơn bởi các con còn quá nhỏ và cũng bởi trách nhiệm làm ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:16 ngày 12/06/2018

Chuyện chú vịt

Ngày xưa, xưa xưa lắm, có một chú vịt lông trắng như tuyết, đã tự mình đi trên con đường mặt trăng, chú kiên trì mệt mỏi vì một ước mơ ấp ủ bao lâu “Vì sao Vịt lại có cánh ngắn.” Vịt đã từng ước mơ sơ hữu đôi cảnh sải dài của những anh Hải Âu, được lướt trong làn gió nhẹ phiêu du dưới ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:16 ngày 12/06/2018

Bà lão bán rau

-Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy. -Ăn hộ tôi mớ rau… Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã, ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 18:15 ngày 12/06/2018

Hãy sống để tự hào về mình của ngày hôm qua

Cuộc sống có rất nhiều thứ khiến tâm trí mỗi người phải bận rộn suy nghĩ, tính toán. Quá khứ đã qua còn níu kéo, nuối tiếc, thở than, muốn một lần trở lại đi tìm. Hiện tại trằn trọc, xô bồ đẩy con người vào vòng xoáy quẩn quanh. Tương lai chênh vênh cứ chập chờn trêu đùa sự hoài nghi về điều sẽ ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:15 ngày 12/06/2018