Bạn đang lớn…

Mất đi và lấy lại được Dạo còn nhỏ, tôi rất hay làm mất đồ dùng của mình mỗi khi đi chơi hoặc đi học, những vật dụng trẻ con và cũng ít quan trọng. Có thể là chiếc bút máy, là cục tẩy chì hay đôi dép vì tôi hay bỏ dép ra chơi nhảy dây… Tôi nhớ những lần trót làm mất cái gì lại chạy về ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 18:12 ngày 12/06/2018

Và tôi đã bật khóc…

Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi – đúng như chúng tôi đã nghi ngờ – thật sự bị chậm phát triển trí não.”Cứ khóc đi,” bác sỹ khuyên tôi ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:12 ngày 12/06/2018

Biết ơn vạn bội

– Bạn thân mến. Tôi mới quen một thiếu phụ. Duyên may thật sự! – Nàng đẹp lắm hả? – Còn phải hỏi. Anh xem, ảnh của nàng đây. – Đẹp thật đấy!… Cố gắng, đừng bỏ lỡ đấy. – Hẳn đi chứ!… Anh có biết tôi say đắm đến thế nào không. – Nhưng nàng có chú ý đến anh không? – Hẳn là ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:12 ngày 12/06/2018

Vợ tôi sợ những gì

Vợ tôi sợ đủ mọi thứ trên đời này: sợ từ con ruồi, sợ bọn lưu manh, sợ đứng trên cao, sợ nước lã, sợ anh thợ chữa máy nước của khu nhà ở, sợ tối, sợ động đất, sợ nếp nhăn trên da mặt, sợ cả cái bóng của chính mình, vân vân và vân vân… Mùa hè thì vợ tôi sợ đến mùa đông người ta bắt đầu đến ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:12 ngày 12/06/2018

HOA TÂM

Trong muôn loài hoa khoe sắc thắm hương thơm, hoa tâm là xinh đẹp và giá trị hơn cả, vì hoa tâm là hoa lòng, hoa nở trong trái tim con người. Vâng, bạn hãy nở đóa hoa YÊU THƯƠNG trong lòng mình, để trong nơi sâu thẳm thánh thiêng nhất ấy, không hề có một bóng dáng hận thù, bất cứ thứ hận thù ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:12 ngày 12/06/2018

Bao giờ thì cưới

Chàng và nàng quen biết nhau đã ba năm. Và cũng không chỉ quen suông. Họ yêu nhau, như người ta thường nói “say như điếu đổ”. Mùa xuân này chàng đã hai mươi tám, còn nàng bước vào tuổi hai lăm. Ở tuổi đó mà kết hôn thì như trái cây vừa chín, thật là tuyệt. Cha mẹ đôi bên chỉ còn chờ các ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:12 ngày 12/06/2018

Ngoài kia còn có 1 cuộc sống

Đã bao lần bạn chuyển chế độ Invisible, không muốn chat? Đã bao nhiêu lần bạn tắt điện thoại di động và nhờ mẹ trả lời điện thoại bàn, rằng bạn đang đi vắng? Đã bao giờ thay vì ăn một bát phở sáng nóng hổi, bạn quyết định mua một gói xôi vò từ gánh xôi bé con bên vệ đường, mỉm cười với bà cụ ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:12 ngày 12/06/2018

Nấm độc

Tôi bắt gặp ông giám đốc khi ông từ trong rừng đi ra. – Anh xem này, tôi đã tìm thấy của quí chưa? Từ đằng xa ông ta đã vui vẻ reo lên – Cây nấm mới tuyệt làm sao! Một vật bất hủ! – Quả như vậy! – Tôi đáp theo. – Những chấm đốm mới đáng yêu làm sao! Còn cái tán mới mê ly chứ! – Vâng quả ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:11 ngày 12/06/2018

Một trận cười

Tôi là chủ một công ty. Một hôm, tôi bỗng bốc lên quyết định làm một thực nghiệm do mình nghĩ ra. Thế là tôi liền triệu tập ngay mười mấy nhân viên của mình lại, rồi ra lệnh: “Bây giờ, các anh mỗi người hãy tự chửi rủa, hoặc nói xấu bản thân mình một câu. Tóm lại, các anh được chọn một trong ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:11 ngày 12/06/2018

Đừng ngại ngùng

Hồi đó tôi học tại một trường Trung học Vienne. Anh bạn giỏi nhất lớp là một học sinh mười sáu tuổi có thiên bẩm đặc biệt về mọi phương diện. Rất siêng năng, có cao vọng, rất có giáo dục, đẹp trai, thông minh xuất chúng; hết thảy chúng tôi đều công nhận rằng tiền đồ của anh rực rỡ. Vì vậy chúng tôi ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:11 ngày 12/06/2018

Là cậu, luôn cạnh tớ

Cậu vẫn ở đấy. Lặng thầm chờ tớ nơi cuối con đường, chỉ đơn giản là đón tớ về sau những va vấp của cuộc đời. Tớ đã mang đến cho cậu thật nhiều niềm đau, tớ khiến trái tim cậu tan nát và tớ cắt vào tim cậu một vết thương thật sâu – cậu bảo thế. Nhưng vì sao cậu vẫn mãi mãi bên tớ, vẫn bao dung ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:11 ngày 12/06/2018

Quà tặng

Sáng nay, vợ tôi đánh thức tôi bằng những cái vuốt ve kèm theo những lời thì thầm dịu dàng nhất trong vốn từ vựng của cô ấy. Lập tức tôi hiểu rằng có chuyện gì không ổn đây. – Anh yêu, anh có biết hôm nay là ngày gì không? – Nếu anh không nhầm thì hôm nay là thứ bảy, một ngày dài suốt từ sáng ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:11 ngày 12/06/2018

Tôi và những người khó tính

Nếu là người dưng thì tôi không có gì để nói, đằng này những người khó tính nhất trên đời lại là những người thân của tôi. Họ luôn áp đặt tôi vào một lối sống khuôn khổ. Bất cứ chuyện gì của tôi cũng bị góp ý phê bình. Tuần trước, nhận được thư của ông ngoại, tưởng ông ngoại hỏi thăm chuyện gì, ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:11 ngày 12/06/2018

Anh lính Mêmét làng Êmét

Năm 1937 tôi hãy còn là một thiến niên hiên ngang oai hùng lắm. Một ngày kia, tôi phải mang theo một số tiền lớn lên đường nhập ngũ. Thôi, thế là vĩnh biệt chuỗi ngày vui vẻ hồn nhiên rong chơi ngoài phố với chiếc áo phanh ngực bay phất phơ theo gió! Tôi phải thay đôi giày ngắn cổ xinh xắn, đánh xi ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:11 ngày 12/06/2018

Mẹ kế

Tôi thường nghĩ rằng “cha mẹ kế” là từ dùng để chỉ những người đàn ông và đàn bà lấy nhau khi đã có con cái riêng, lý do đơn giản là chúng ta cần phải gọi họ bằng một cái tên gì đó. Chắc chắn từ “kế” rất quan trọng nhưng người ta thường không nghĩ thế, với họ “cha ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:11 ngày 12/06/2018

Niềm tin của người luôn thất bại

Với Sparky, việc học rất quan trọng nhưng cũng là điều không tưởng. Bởi nó (tiêu) tất cả các môn ở lớp 8. Nó thi rớt môn vật lý trong trường trung học và lãnh con số 0. Sparky rớt luôn môn tiếng Latin, môn đại số và tiếng Anh. Nó cũng chẳng khá hơn ở môn thể dục. Rồi dù đã cố xin vào đội đánh golf ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 18:11 ngày 12/06/2018

Nhu nhược

Một hôm tôi gọi cô Iulia Vasilievna – gia sư của bọn trẻ đến phòng làm việc. Đã đến hạn thanh toán tiền công cho cô ấy. – Cô ngồi xuống đi, cô Iulia Vasilievna – tôi nói – tôi sẽ thanh toán tiền công cho cô. Tôi chắc cô cũng cần tiền, nhưng là một người tự trọng nên chắc cô không tiện hỏi, đúng ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:11 ngày 12/06/2018

Cái chân biết hát

Tôi có một ông bác tên là Hécbéc Giêm. Bác tôi năm mươi hai tuổi, làm ở hiệu giặt ủi quần áo. Một bữa nọ, trước lễ Giáng sinh, ông trở về nhà trên một chiếc xe buýt người đông như nêm cối. Bỗng ông nghe thấy tiếng hát cất lên từ một nơi nào đó ở bên trong chiếc giày. Bác tôi cúi xuống và quả thật ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 18:11 ngày 12/06/2018

Cuộc đời buồn tẻ quá

Thời gian gần đây chị rất mê các phim săn bắt cướp. Anh đưa chị đi xem phim mỗi tuần ba lần, vào buổi tối, ở rạp gần nhà. Xem xong phim nào, chị cũng bị giật mình trong giấc ngủ, hay thức giấc vào lúc giữa đêm và hét toáng lên làm anh cũng bật dậy theo luôn. Bộ phim vừa rồi tác động tới chị mạnh ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 18:11 ngày 12/06/2018

Con rối muốn làm người

Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là … À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu. Con rối đi theo đoàn rối biểu diễn ở khắp nơi. Ở mỗi nơi nó ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 18:11 ngày 12/06/2018