Chuyện chú Lừa

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 17:50 ngày 12/06/2018

Hãy yêu tha thiết

Đây là bức thư của một người cha gửi cho con gái của mình trước khi từ bỏ cuộc sống của mình để đi về cõi vĩnh hằng.: “….Con ơi, dù con sợ tình yêu nhưng tình yêu cứ đến. Nếu đây là niềm vui thì con cứ nâng niu như người mẹ ôm ấp đứa con thơ. Nếu đây là vết thương lòng cũng có thể ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 17:50 ngày 12/06/2018

Đừng bao giờ quên

Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ. Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 17:50 ngày 12/06/2018

Một phút suy nghĩ

Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng. Hãy thử những cách sau đây: – Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt. – Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng. Vì chỉ có ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 17:50 ngày 12/06/2018

Vẫn ngủ được khi trời giông bão

Một chàng trai trẻ xin làm giúp việc cho 1 nông trại. Khi người chủ hỏi anh có thể làm được gì, anh nói : – Tôi vẫn ngủ được khi trời giông bão. Câu trả lời hơi khó hiểu này làm cho người chủ nông trại bối rối. Nhưng vì có cảm tình với chàng trai trẻ nên ông thu nhận anh . Một vài ngày sau , ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 17:50 ngày 12/06/2018

Tha thứ mãi mãi

Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông… _Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:” 70 nhân 7 lần! ” Lisa kéo tay Brent – ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 17:49 ngày 12/06/2018

Khi gió đổi hướng

Một con thuyền đang trên đường vượt biển nhiều ngày. Bỗng 1 hôm mây đen ập tới và gió đột ngột đổi hướng. Con thuyền lớn không thể tiến lên phía trước được mà rẽ theo 1 hướng khác. Mọi người trên thuyền bối rối chưa biết xử trí ra sao. Sau cùng 1 người thủy thủ già leo lên cột buồm. Từ trên cao ông ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 17:49 ngày 12/06/2018

Những cảm xúc bạn sẽ gặp trong đời

Người ta kể rằng, một ngày kia, tất cả các cảm xúc và tính cách cùng tụ họp trên Trái Đất. Sau khi Nhàm Chán ngáp đến lần thứ ba, Chân Thành nghĩ ra một ý định: – Bọn mình chơi trốn tìm đi! Chân Thành nói xong, Nhiệt Tình và Nỗ Lực đồng ý liền. Hào Hứng thì phấn khích. Lưỡng Lự, sau khi nghĩ đi ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 17:49 ngày 12/06/2018

Chúng em là những thằng ngu

Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. “Nghe này, thằng ngu kia!” đứa nằm dưới hét ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 17:49 ngày 12/06/2018

Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao? Cô ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 17:49 ngày 12/06/2018

Chuyện cổ tích Hoa hướng dương

Thuở xa xưa khi trái đất còn ngập chìm trong đêm tối hoang sơ, những bông hoa ủ rũ nép bên nhau để tìm hơi ấm. Không gian luôn chìm trong một màn đêm u tối, vắng lặng không một tiếng chim ca. Ngày lại ngày trôi qua trong buồn bã. Các loài hoa chỉ biết chờ và hát những bài ca buồn bã hi vọng sẽ có ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 17:49 ngày 12/06/2018

Điều chúng ta cần nhất

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ…”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa – rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 17:49 ngày 12/06/2018

Ly nước có nặng không?

Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả: “Quý vị thử đoán xem ly nước này có nặng không?”. Và câu trả lời là: “Điều đó còn phụ thuộc vào việc anh cầm nó trong bao lâu?”. Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 17:49 ngày 12/06/2018

Cây phiền muộn

Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó đến trò “đình công” của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ. Khi tôi lái ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 17:49 ngày 12/06/2018

Có thể cho anh ôm em 1 lần được không?

Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, vì anh không phải là chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của cô. Tốt nghiệp xong, cô nhận công tác ở một thành phố phía nam. Anh cũng tự nguyện vứt bỏ hết tất cả những gì đang có ở đây để theo cô. ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 17:49 ngày 12/06/2018

Hai hạt muối

Hạt muối Bé nói với hạt muối To: “Em đến chia tay chị này, em sắp được hòa trong đại dương”. Muối To trố mắt: “Em dại quá, sao lại để đánh mất mình như thế. Em muốn thì em cứ làm, chị không điên!“. Muối To thu mình co quắp lại, nhất định không để biển hòa tan. Muối To lên ...

Tác giả: Nguyễn Mỹ Hương viết 17:49 ngày 12/06/2018

Có cánh chuồn nào trên vai em không?

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 17:49 ngày 12/06/2018

Người bạn

Người chủ tiệm treo tấm bảng “Bán chó con” lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện. – Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy? – cậu bé hỏi. Ông chủ trả lời: – Khoảng từ $30 cho tới $50. Cậu bé ...

Tác giả: Trần Bảo Ngọc viết 17:49 ngày 12/06/2018

Cái Gương

Không ai hiểu tại sao nó không còn có ở đấy nữa. Sáng nào khi lên cơ quan, khi bước vào thang máy, tôi đều nhìn vào nó. Chẳng để làm gì. Chỉ như một thói quen thường nhật vậy thôi, cũng như sáng nào bạn cũng phải vuốt tóc, lượn đi lượn lại trong phòng tắm vài lần và ngắm chính mình, mà không hiểu ...

Tác giả: Trịnh Ngọc Trinh viết 17:49 ngày 12/06/2018

Hạnh phúc bình dị

Nếu buổi sáng thức dậy , bạn thấy vẫn khỏe mạnh và bệnh tật hiểm nghèo chưa đến với mình , bạn là người may mắn hơn hàng trăm ngàn người khác có thể sẽ qua đời trên giường bệnh hay những tai nạn bất ngờ hôm nay . Nếu bạn chưa từng chịu cảnh bom rơi đạn lạc , hay trải qua những khổ nhục trong các ...

Tác giả: Lê Thị Khánh Huyền viết 17:49 ngày 12/06/2018