31/03/2021, 15:33

Bài văn phát biểu cảm nghĩ truyện "Con hổ có nghĩa" số 9 - 10 Bài văn phát biểu cảm nghĩ truyện "Con hổ có nghĩa" của Vũ Trinh hay nhất

Con hổ có nghĩa là câu chuyện cảm động về loài hổ. Dù là loài vật hung dữ nhưng hổ có tấm lòng nhân nghĩa. Mượn câu chuyện loài vật để nói chuyện loài người, tác giả nhằm đề cao ân nghĩa trong đạo làm người. Ở câu chuyện thứ nhất, con hổ lao tới nhà bà đỡ và cõng bà chạy như bay ...

Con hổ có nghĩa là câu chuyện cảm động về loài hổ. Dù là loài vật hung dữ nhưng hổ có tấm lòng nhân nghĩa. Mượn câu chuyện loài vật để nói chuyện loài người, tác giả nhằm đề cao ân nghĩa trong đạo làm người.


Ở câu chuyện thứ nhất, con hổ lao tới nhà bà đỡ và cõng bà chạy như bay trong đêm tối, hành động đó khiến ta liên tưởng hổ đang săn bắt con mồi. Nhưng khi gặp phải bụi rậm thì hổ dùng chân trước rẽ lối, hành động đó thể hiện sự nương nhẹ, cẩn trọng để tránh cho bà Trần khỏi những vết thương. Sự mâu thuẫn trong hành động của con hổ tạo nên tính li kì, hồi hộp cho truyện. Và khi tới nơi, bà đỡ thấy con hổ cái đang lăn lộn, cào đất, bà cho rằng hổ định ăn thịt mình nên rất sợ hãi. Rồi giọt nước mắt của hổ đực nhìn bà khẩn khoản và bằng kinh nghiệm của mình, bà hiểu ra rằng hổ cái sắp sinh con.


Bà đã hòa thuốc với nước suối cho hổ uống, xoa bóp bụng khiến nó trấn tĩnh hơ trong cơn đau đớn. Hành động nhẹ nhàng, chăm sóc chu đáo của bà chính là tấm lòng nhân đức của người thầy thuốc trước hoàn cảnh nguy nan, dù bà biết hổ là loài vật hung dữ. Xóa nhòa mọi khoảng cách và nỗi sợ hãi, người và hổ đã đồng cảm, thấu hiểu tình cảnh khó khăn. Và để trả ơn nghĩa cứu giúp của bà đỡ, hổ đực đã tặng bà đỡ một cục bạc và tiễn đưa bà chu đáo.


Cảnh tiễn biệt đầy lưu luyến và tình nghĩa biết bao! Qua đó, ta thấy được tấm lòng của hổ, dù chẳng thể nói lên tiếng cảm ơn với người giúp mình khi hoạn nạn nhưng bằng những cử chỉ, hành động đã nói lên tấm lòng biết ơn của nó. Không những vậy, hổ còn là con vật vô cùng tình cảm khi lo lắng cho hổ cái sắp sinh và hành động đùa giỡn với con mình. Tấm lòng yêu thương và ơn nghĩa của hổ thật khiến chúng ta trân trọng và cảm động.


Ở câu chuyện thứ hai là con hổ trong hoàn cảnh hoạn nạn, vì mắc khúc xương mà hổ vật lộn, máu me, nhớt dãi trào ra, hổ càng móc khúc xương thì nó càng vào sâu hơn. Đứng trước hoàn cảnh nguy nan đó, bác tiều phu đã mạnh bạo cứu hổ và đùa rằng “hễ được miếng gì lạ thì nhớ nhau nhé”. Lời nói vui ấy nhưng hổ đã khắc sâu trong tâm trí, biết ơn người đã cứu mình trước cái chết cận kề. Mang tấm lòng “uống nước nhớ nguồn” đó mà mỗi khi kiếm được con mồi, hổ đều mang phần đến cho bác. Khi bác mất, hổ đã đến mộ để tiễn biệt lần cuối và đến những lần giỗ hàng năm, nó vẫn nhớ đến công ơn người cứu mình. Nhớ ơn cứu mạng, trong tâm khảm hồ trán trắng, hình ảnh vị ân nhân đã cứu sống mình không bao giờ phai nhạt. Tiếng gầm đau thương khi ân nhân sang thế giới bên kia như lời tiễn biệt cuối cùng, niềm tiếc thương vô hạn với người đã khuất.


Hai câu chuyện kể với nhiều chi tiết li kì, tuy là loài thú dữ nhưng chúng có tấm lòng ân nghĩa, luôn biết ơn và trả ơn với người đã giúp đỡ mình qua cơn hoạn nạn. Từ câu chuyện của loài hổ đã nhắc nhở mỗi chúng ta phải luôn giữ trọn đạo hiếu, sống có tình có nghĩa. Đó là truyền thống tốt đẹp từ ngàn đời nay của dân tộc Việt Nam.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Trịnh Ngọc Trinh

226 chủ đề

43560 bài viết

Cùng chủ đề
Có thể bạn quan tâm
0