01/06/2017, 11:37

Cảm nghĩ của em về mẹ

Văn mẫu lớp 7: Cảm nghĩ của em về mẹ DÀN Ý CHI TIẾT I. Mở bài - Có thể dẫn dắt bằng một đôi câu thư hay bài hát liêu quan đến mẹ: MẸ TÔI Bạn đừng cười khi trông thấy mẹ tôi Ngày với tháng cứ mang đôi sọt rách Chiếc xe đạp lâu năm ốc vít kêu cành cạch... Tấm áo cũ nhàu mòn rách cả hai vai. Bạn đừng ...

Văn mẫu lớp 7: Cảm nghĩ của em về mẹ DÀN Ý CHI TIẾT I. Mở bài - Có thể dẫn dắt bằng một đôi câu thư hay bài hát liêu quan đến mẹ: MẸ TÔI Bạn đừng cười khi trông thấy mẹ tôi Ngày với tháng cứ mang đôi sọt rách Chiếc xe đạp lâu năm ốc vít kêu cành cạch... Tấm áo cũ nhàu mòn rách cả hai vai. Bạn đừng cười khi mỗi buổi sớm mai Mẹ thức giấc từ canh hai mờ ...

 :

DÀN Ý CHI TIẾT

I. Mở bài

- Có thể dẫn dắt bằng một đôi câu thư hay bài hát liêu quan đến mẹ:

                           MẸ TÔI

            Bạn đừng cười khi trông thấy mẹ tôi 

            Ngày với tháng cứ mang đôi sọt rách

            Chiếc xe đạp lâu năm ốc vít kêu cành cạch...

            Tấm áo cũ nhàu mòn rách cả hai vai.

            Bạn đừng cười khi mỗi buổi sớm mai

            Mẹ thức giấc từ canh hai mờ mịt 

            Lọ mọ nồi xoong, thái rau gà, rau vịt 

            Rồi lại vội vàng, rối rít đạp xe.

            Bạn đừng cười khi thấy mẹ dừng xe 

            Và nhặt nhạnh từng thanh tre, thanh gỗ 

            Mẹ báo "Mấy thứ này không có dùng thì khô

            Tiền chẳng có nhiều, nhặt cho đỡ phải mua."

            Bạn đừng cười khi thấy mẹ già nua

            Vẫn còng lưng vượt qua từng con dốc

            Những thứ mẹ mang nào vỏ chai, giấy lốc

            Sắt vụn, nhôm, đồng... một lũ nhóc lớn khôn.

            Bạn đừng cười khi gió rét mùa đông 

            Sương lạnh ngắt, từng cơn giông ập tới 

            Vẫn có một người khom lưng đạp xe rất vội

           Sóng gió cuộc đời không không ngăn nổi vòng lăn.

            Bạn đừng cười, cười trên những gian nan 

            Những lo toan mà mẹ tôi chịu đựng 

            Cả cuộc đời mẹ vẫn đang gồng sức 

            Để gia đình có những khúc ca vui.

            Tôi tự hào vì có mẹ của tôi 

            Một người mẹ luôn lôi thôi, lem luốc 

            Nhưng trái tim có ai so bì được 

            Cả tấm lòng, là ngọn đuốc sáng soi.

            Cầu mong Người sẽ ở mãi bên tôi!

(Trích “Những bài thơ hay về mẹ”)

- Mẹ là người sinh thành, dưỡng dục, nuôi ta khôn lớn thành người. Mẹ tôi tên là...?

cam nghi ve me

II. Thân bài 

1. Miêu tả Mẹ

- Vóc dáng, ngoại hình:

+ Lớn tuổi: theo thời gian, tuổi mẹ ngày càng cao.

+ Tóc đã điểm vài sợi bạc: tóc mẹ đă có lấm tấm vài sợi bạc vì phải chăm lo cho gia đình của mình.

+ Đôi mắt: vẫn còn tinh anh, nhìn rõ.

+ Nụ cười: ấm áp, hồn hậu

+ Đôi bàn tay: gầy gầy, xương xương vì phải buôn gánh bán bưng ngoài trời mưa gió với biết bao khổ cực.

+ Vóc người: cân đối.

+ Trang phục: thường hay mặc những trang phục giản dị, phù hợp với hoàn cảnh.

- Tính cách:

+ Đối với mọi người xung quanh: luôn quan tâm, giúp đỡ.

+ Đối với gia đình: luôn yêu thương, quan tâm, chăm lo chu đáo.

+ Đối với bản thân: nghiêm khắc và có trách nhiệm trong mọi việc.

2. Kể một kỉ niệm sâu sắc giữa em và me

- Trời mưa to, gió lớn; mẹ nhắc tôi không nên đi chơi.

- Tôi cãi lời mẹ, nghe theo lời rủ rê cùa bạn bè để đi chơi đá banh với chúng bạn trong mưa to.

- Thế nhưng, sau cuộc chơi đó tôi bị bệnh sốt nặng.

- Mẹ nhìn tôi nằm trên giường bệnh với sự trìu mến.

- Không những không có lấy một lời la mắng, mẹ còn chạy đôn chạy đáo mua thuốc cho tôi trong đêm mưa to gió lớn với biết bao lo lắng cho tôi.

- Tôi cảm thấy thật hối hận và trách cứ bản thân.

- Tôi hứa với lòng sẽ không bao giờ cãi lời mẹ như vậy nữa.

- Kỉ niệm ấy luôn theo tôi đến tận bây giờ và gây trong tôi một nỗi niềm sâu sắc về mẹ của mình.

2. Cảm nhân về Mẹ

- Mẹ là người mà tôi luôn quý trọng và tôn thờ.

- Không gì có thể thay thế cho mẹ.

III. Kết bài

- Cuộc sống của tôi sẽ buồn chán và vô vị biết bao nếu thiếu vắng hình bóng của mẹ.

- Tôi hứa rằng sẽ luôn chăm lo học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn lòng mẹ mình nữa.

Bài làm

"Tuôi thơ chở đầy cổ tích

Dòng sòng lời mẹ ngọt ngào

Đưa con đi cùng đất nước

Chòng chành nhịp vòng ca dao "

Lời thơ của Trương Nam Hương luôn vang vọng trong tôi về hình anh người mẹ dịu dàng, nhân hậu. bao dung và những câu hát ru hời mẹ hát ru tôi trên cánh nôi tuổi thơ. Lúc đó, kí ức tôi bỗng trở thành một cuốn băng bị tua ngược tái hiện lại hình ảnh người mẹ yêu quý của tôi - người mà tôi vẫn hằng biết ơn và tôn thờ bấy lâu nay.

Từ khi được sinh ra, tôi đã nhận được một vòng tay âu yếm, một dòng sữa ngọt ngào và một tình thương mênh mông, tràn trề từ người mẹ của tôi. Tuy mẹ không đẹp bằng những người phụ nữ khác, tuy mẹ không có mái tóc dài đen mượt, không có làn da trắng hồng hay đôi mắt long lanh, nhưng trong mắt tôi mẹ vẫn là người đẹp nhất. Đẹp vì sự cần cù, nhẫn nại; đẹp vì sự thông minh, sáng suốt và hơn cả. Mẹ đẹp nhất ở khuôn mặt đôn hậu và đôi mắt luôn nhìn tôi trìu mến. Trong ánh mẳl ẩy, tôi nhận rõ được tình thương bao la không bao giờ vơi cạn của mẹ. Mẹ lo cho chúng tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, cái mặc và việc học hành. Cái lo lang, trăn trở ấy đã hằn sâu lên đôi mắt của mẹ, trên nước da ngăm ngăm vì nắng mưa của cuộc đời, của thời gian. Nhiều lúc, mẹ rất nghiêm khắc và lạnh lùng, nhũng lúc như vậy tôi cảm thấy mẹ là người rất đáng ghét. Nhưng những lúc mẹ ôm tôi vào lòng, bàn tay gầy gò xương xương của mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc tôi. Những suy nghĩ xấu xí khi ấy chợt tan biến khi nào tôi chẳng hay, hiên hiện nơi tôi chỉ còn là tình yêu thương mà tôi dành cho mẹ.

Hằng ngày, đôi bàn tay xương xương đầy những vết chai sần ấy của mẹ vẫn chăm chỉ, miệt mài đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, về nhà, bàn tay ấy còn giặt giũ, nấu cơm. Đôi bàn tay ấy đã làm nên biết bao điều kì diệu. Những khi tôi bị sốt, mẹ đã nắm chặt tay tôi mà ân cần chăm sóc. Trong tình yêu thương đó, tôi cảm nhận dược lòng mẹ thật bao la, rộng lớn và nó đã làm cho cơn sốt của tôi được bớt đi phần nào.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày ấy, lúc đi học về, tôi bắt quả tang mẹ đọc trộm nhật kí của tôi. Tôi bước đến chỗ mẹ đang ngồi và quát lên: “Tại sao mẹ lại đọc trộm nhật kí của con? Mẹ không được đọc”. Cứ tưởng rằng mẹ sẽ giận dữ la rầy tôi, nào ngờ mẹ không nói gì cả mà bước ra khỏi căn phòng một cách lặng lẽ với đôi mắt rưng rưng. Tôi đóng sầm cửa lại và ngồi bẹp xuống sàn nhà khóc nức nở. Hôm ấy, tôi đã không ăn tối. Ngồi trong phòng, đôi mắt tôi đơ cứng, bơ phờ nhìn về góc bàn - nơi để quyển nhật kí, mặc kệ cho những lời mẹ gọi ở ngoài cửa. Đêm dó, tôi trăn trọc mãi không ngủ được. Phải chăng vì tôi đã quen ngủ với mẹ, được mẹ nâng niu, âu yếm đưa tôi vào thế giới cổ tích với biết bao điều kì diệu nên tôi mới như thế? Cảm xúc của tôi dâng trào lên một cách mành liệt, thấy hối hận vỉ đã quát mẹ tôi. Bây giờ, tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng “Con xin lỗi mẹ rất nhiều!”

“Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm mẹ biết không? Cho dù con có khôn lớn, có trở thành người tài giỏi đốn đâu đi chăng nữa thi trong mất mẹ, con vẫn chỉ là đứa con bé bỏng, ngây thơ của mẹ. Con rất biết ơn mẹ. Con tự hào vì suốt cuộc đời này, mẹ mãi là nguồn sáng soi đường cho mỗi bước con đi.

(Bài làm của HS)

Lời nhận xét của giáo viên:

- Bài viết của bạn dạt dào cảm xúc yêu thương mẹ. Phải có một người con hiếu thảo, rất yêu thương mẹ của mình mới có thể viết ra những lời văn, nhưng dòng suy nghĩ mượt mà giàu cảm xúc đến như vậy.

- Lời văn giản dị, trong sáng, chan chứa ý nghĩa.

0